Written By Minh Thi. On Feb 27. In Emotions-Thoughts, Personal

1. Nói sao nhỉ, cuộc sống của mình đang có nhiều biến động, mà tất cả đều có vẻ tích cực. Theo trình tự nhé, bạn mới, nhà mới, phòng mới, xe mới, và giờ là công việc mới. Và mình gần như hài lòng về tất cả chuyện đó. Bạn mới thì đã nói rồi, rất tuyệt vời. Nhà mới thì không tệ chút nào, chỉ có điều hơi xa trung tâm một chút thôi, nhưng đã có xe nên không vấn đề gì. Công việc mới thì là một chuyện không thể nói trước được, nhưng ít ra cũng là do mình lựa chọn. Không phải vì phụ huynh, không phải vì “để có một công việc.” Là do mình muốn làm cho ngạch đó (nếu các bạn tò mò, thì công việc của mình không xa xôi lắm với giới show biz =)) ).
2. Có lẽ mình khá may mắn trong công việc, hơn rất nhiều người. Ra trường đã có việc làm ngay, thậm chí không cần phải đi kiếm. Chỗ làm đầu tiên của mình là một chỗ khá tử tế, vui vẻ và thoải mái. Đó là chưa kể đấy là một đơn vị thực sự có tiếng. Mà thực ra, mình không giỏi giang tháo vát gì, có phần vụng về, ngốc nghếch là đằng khác. Mình chỉ làm mọi thứ theo đúng kế hoạch mình đề ra, và oops, mọi thứ cứ theo đó mà thành. Đến giờ, mình không nghi ngờ một chút nào là mình sẽ có dược điều cuối cùng mà mình muốn.
Có thể mình là 1 kiểu career girl. Nhưng thật ra, mình không hẳn là thế. Nếu chia người ta ra làm 3 loại: người của gia đình, người của công việc, người của vui chơi giải trí, thì mình chỉ có vài phần là loại 1 và 2, còn lại thì là loại 3. Tin mình đi, nếu giàu như Paris Hilton, mình sẽ chẳng đi làm đâu. Mình sẽ nhờ 1 người thân quản lý tất tật tiền bạc, mua vài căn nhà ở nhiều thành phố khác nhau và đi chơi hoài hoài. Có thể mình sẽ viết sách, nhưng chỉ thế thôi. Đi làm với mình không quyến rũ đến thế. Địa vị hay những gì người khác nghĩ về mình không quan trọng đến thế. Nhưng vấn đề lúc nào cũng là tiền. :))
Giờ nói nghiêm túc, có lẽ mình lúc nào cũng đầy ắp những dự định và chạy theo đám dự định ấy, là vì mình không có 1 cái distraction nào cả. Tỉ dụ như, mình gặp một người nào đó từ hồi còn đi học, một người thực sự dành cho mình, thì mọi sự có thể khác. Vì không có người đó, nên mình nghiễm nhiên trở thành người như thế này đây. Lúc nào cũng bù đầu với công việc và dự định. Đôi khi rất vui, nhưng nhiều khi cũng mệt mỏi lắm…Điều gì đó đã làm hỏng tất cả. Điều gì đó khiến mình biết chắc mọi thứ sẽ chẳng đến đâu. Điều gì đó khiến cho “the magic” chỉ diễn ra được khoảng vài tiếng, vài ngày, vài tuần, rồi biến mất không tăm tích. Điều gì đó khiến cho mình ít khi phải/được đau khổ vì người khác, mà chỉ đau khổ vì mình. Điều gì đó khiến cho mình cô độc, ngay cả khi, nhất là khi, đứng trong một đám đông.
Nhưng mà, hãy cứ giả vờ như đó là do mình lựa chọn đi. Hãy cứ giả vờ, là mình không hãi vợ nỗi cô độc (và chỉ cần sự tự do – uhm, tự do thì hoàn toàn đúng đấy). Hãy cứ giả vờ như, mình là người mạnh mẽ, luôn luôn sẵn sàng đương đầu với thử thách, luôn luôn độc lập và tự lực cánh sinh đi. Hãy cứ vờ như, nỗi buồn mới chỉ mới chạm đến mình có xiu xíu thôi, như là sự bối rối trước một sự khởi đầu mới, để sớm mai tỉnh dậy, tất cả lại bắt đầu, vẹn nguyên như những ngày thơ bé…

Like






chà, toàn tin tốt lành nhỉ? chúc mừng em gái nhé! ;)
Quote
chúc mừng chúc mừng…mà rửa đi đấy :D
Quote
thích thế…. :d
Quote
nghề mới làn ghề gì mà gần show biz? mai mốt lấy người nổi tiếng nhé
Quote